CẬP NHẬT
latest

728x90

468x60

468x60

latest
randomposts3

SỐT DẺO

SỐT DẺO/block-1/#00ACED

KINH DOANH

KINH DOANH/block-3/#00ACED

GIẢI TRÍ

GIẢI TRÍ/block-2/#00ACED

THỂ THAO

THỂ THAO/block-2/#00ACED

KHÁM PHÁ

KHÁM PHÁ/block-7/#00ACED

CÔNG NGHỆ

CÔNG NGHỆ/block-5/#00ACED

Tin Mới Cập Nhật

Lời thú tội của hacker cứu cả thế giới

Cứu thế giới khỏi mã độc WannaCry, nhưng thành tích đó cũng không đủ để hacker 22 tuổi Marcus Hutchins thoát khỏi vòng lao lý.

Ngày 12/5/2017, thế giới chứng kiến một trong những cuộc tấn công máy tính lớn nhất từ trước đến nay bởi virus WannaCry. Số nạn nhân của virus này ước tính lên tới 200.000 người và trải rộng trên hơn 150 quốc gia.


Đây là một loại mã độc được tạo ra với mục tiêu tống tiền (ransomware) người dùng, hoạt động dựa trên khả năng chiếm quyền truy cập máy tính, chặn truy cập cho tới khi nạn nhân trả một khoản tiền. Chỉ cần người dùng vô tình tải về một phần mềm hoặc một tài liệu nhiễm độc, virus sẽ xâm nhập và khóa mọi tài liệu máy tính.

Rất nhiều hệ thống máy tính tại các bệnh viện, ngân hàng, chính phủ và doanh nghiệp tư nhân bị tê liệt do WannaCry mã hóa dữ liệu.

Trong khi các chuyên gia về bảo mật và an ninh mạng đau đầu, cố gắng lí giải cách thức hoạt động của WannyCry, sau 72 giờ miệt mài nghiên cứu, chuyên gia IT 22 tuổi Marcus Hutchins đã tìm ra phương án ngăn chặn con virus thành công.

Tuổi thơ khác biệt

Sinh sống ở vùng ngoại ô Devon phía Tây bờ biển nước Anh, Hutchins trưởng thành trong một nông trại và thừa hưởng một nền giáo dục nghiêm khắc từ cha mẹ. Ngay từ năm 6 tuổi, Hutchins đã dần trở nên khác biệt với những đứa trẻ đồng trang lứa xung quanh mình khi cậu có niềm đam mê mãnh liệt với máy tính.

Lo lắng trước sự “ám ảnh” của con trai mình, gia đình Hutchins đã nhiều lần cố gắng phản đối thậm chí cài đặt các chương trình quản lý lên máy tính, hạn chế truy cập Internet.

Tuy nhiên, những thao tác của cậu bé độ tuổi thiếu niên lúc ấy đã dễ dàng vượt qua sự ngăn cản của gia đình. Cha mẹ của Hutchins quá đỗi bất ngờ trước sự thông minh của cậu và phải tìm đến một thỏa thuận “hòa bình”.

Marcus Hutchins chứng tỏ năng khiếu an ninh mạng ngay từ nhỏ. Ảnh: Wired.

Bước vào tuổi 15, Hutchins ngày càng bộc lộ rõ tài năng máy tính của mình đến mức văn phòng hiệu trưởng nơi Hutchins theo học phải gọi cậu và gia đình đến. Cậu bị đình chỉ 2 tuần và cấm sử dụng máy tính ở trường vĩnh viễn khi thực hiện một cuộc tấn công mạng vào máy chủ của trường, khiến chúng phải được thay thế toàn bộ.

Hutchins ngày càng trở nên nổi tiếng và tiếng tăm đã lan rộng ra trong cộng đồng hacker trên nhiều diễn đàn.

Người cứu cả thế giới
Vào buổi chiều thứ 6 ngày WannaCry xuất hiện và phá hoại máy tính trên khắp thế giới, Marcus Hutchins trở về nhà từ một quán ăn nhanh. Chỉ sau vài phút, anh nhận được bản sao của WannaCry từ một người bạn và bắt tay vào “mổ xẻ” nó.

Ngay lập tức, Hutchins nhận thấy rằng trước khi mã hóa các tập tin, phần mềm độc hại đã gửi một truy vấn đến một địa chỉ web trông rất ngẫu nhiên: “iuqerfsodp9ifjaposdfjhgosurijfaewrwergwea.com”.

Khi một phần mềm độc hại trỏ lại loại tên miền này, điều đó đồng nghĩa với việc nó đang liên lạc với một máy chủ chỉ huy và kiểm soát ở đâu đó để đưa ra các hướng dẫn tới máy tính bị nhiễm. Hutchins đã thử tìm kiếm trang web và ngạc nhiên khi không nhận được bất kì một kết quả nào.

Khi cả thế giới bị WannaCry tấn công, Hutchins đã làm việc liên tục 72 giờ để tìm cách chống lại mã độc. Ảnh: Wired.

Khám phá ra điểm mấu chốt đó, Hutchins liền mua tên miền đó với giá 10,69 USD, đoạt lại quyền kiểm soát và hướng các máy tính nhiễm WannaCry kết nối tới một máy chủ an toàn, ngăn cản khả năng đánh cắp dữ liệu tống tiền của virus.

Trong quá trình phối hợp với công ty Kryptos Logic – nơi Hutchins làm việc – anh và các đồng nghiệp cố gắng giữ vững máy chủ trước các đợt phá hoại của các máy tính nhiễm WannaCry.

“Nếu chúng tôi thất bại, WannaCry sẽ vùng dậy tấn công một lần nữa”, ông chủ Kryptos Logic Salim Neino kể lại. WannaCry vẫn được coi là một mối đe dọa nguy hiểm.

Lo lắng cho sức khỏe của Hutchins khi liên tục không ngủ quá 3 tiếng/ngày suốt một tuần, Neiro đã phải treo thưởng hơn 1000 USD cho mỗi giờ Hutchins nằm trên giường.

Sau khi giải cứu thành công hơn 100.000 máy tính nhiễm WannaCry, Marcus Hutchins tiếp tục hợp tác với trung tâm an ninh mạng quốc gia của chính phủ để ngăn chặn Wannacry xâm nhập vào nhiều hệ thống máy tính.

Báo chí thế giới đã mô tả Hutchins như một người hùng của thế giới, từ đó anh bước vào con đường để trở thành một “hacker mũ trắng”.

Những “hacker mũ trắng” có kinh nghiệm và chuyên môn chẳng kém gì những “hacker mũ đen”, thế nhưng thay tìm cách đi tấn công hệ thống thì họ lại dành thời gian để nghiên cứu, ngăn chặn, phòng ngừa cũng như báo lỗi cho chủ các hệ thống về lỗ hổng bảo mật trước khi nó bị kẻ xấu lợi dụng.

Nhiều người cho rằng tài năng của Hutchins sẽ được trọng dụng và anh sẽ trở thành một trong những chuyên gia an ninh mạng hàng đầu thế giới.

Ranh giới mong manh giữa anh hùng và tội phạm
“Anh là Marcus Hutchins?”, một người đàn ông cao lớn mặc bộ vest đen hỏi.

Ngay khi xác nhận danh tính bản thân, Hutchins liền bị ba người đàn ông còng tay và đưa lên một chiếc SUV đen hầm hố trong khi anh chuẩn bị lên chuyến bay trở về Anh tại sân bay Sincity, Mỹ.

Chỉ vài tháng sau khi trở thành người hùng, Marcus Hutchins đã bị FBI bắt giữ vì những phần mềm độc hại anh phát triển. Ảnh: Wired.

Ngày 3/8/2017, 3 tháng sau khi được cả thế giới vinh danh bởi đã có công chặn đứng loại virus nguy hiểm nhất mọi thời đại WannaCry, Marcus Hutchins chính thức bị Cục Điều tra Liên bang Mỹ FBI bắt giữ, đối mặt với 6 cáo buộc cùng án tù 10 năm và khoản tiền phạt 250.000 USD.

Hutchins cùng một số người khác đã bị buộc tội phát triển 2 phần mềm độc hại gồm UPAS-Kit và Kronos. Chúng được sử dụng để thu thập thông tin và tấn công dữ liệu các ngân hàng.

Những sai phạm này đã diễn ra từ tháng 7/2012-9/2015, Hutchins còn bị buộc tội thông đồng khi bán virus này với giá 3.000 USD từ giữa năm 2014 đến 2015 trên các gian hàng trực tuyến của tội phạm mạng.

23 tuổi, cách xa quê hương hơn 8000km, chuỗi ngày bị tạm giam là khoảng thời gian cô đơn nhất đối với Marcus Hutchins.

May mắn cuối cùng cũng mỉm cười

Với những thành tích đã đạt được và uy tín của mình, Marcus nhận được rất nhiều sự ủng hộ của cộng đồng mạng trên toàn thế giới cũng như các đồng nghiệp.

Trong phiên tòa xét xử, sau khi cân nhắc những đóng góp của Hutchins trong việc ngăn chặn sự tấn công của WannaCry, các thẩm phán liên bang của tòa án Milwaukee đã kết án chuyên gia bảo mật này tạm giam một năm có giám sát và được quyền trở về quê hương ở nước Anh. Hutchins cũng sẽ không bị phạt bất kỳ khoản tiền nào.

“Thật sự tôi rất biết ơn sự khoan hồng của vị thẩm phán, tất cả những lá thư tuyệt vời mà các bạn đã gửi và những người đã giúp đỡ tôi suốt 2 năm qua cả về mặt tài chính lẫn tình cảm”, tài khoản twitter @MalwareTechBlog của anh chàng này cảm kích sau phiên xét xử.

Minh Khánh
Zing news
--------------------

Nỗ lực bền bỉ nào giúp Việt Nam đồng lòng chống đại dịch?

Việt Nam đã nhận được nhiều lời khen khi phản ứng hiệu quả với dịch Covid-19. Các chuyên gia cho rằng thành công này có được là nhờ kinh nghiệm đối phó với dịch SARS trong quá khứ.

Tuy nhiên, một yếu tố khác cần phải được đề cập tới. Đó là nỗ lực của Việt Nam trong hàng thập kỷ để cải thiện hệ thống quản trị và phản ứng từ cấp địa phương.



Việt Nam có một câu thành ngữ lâu đời mà tới nay vẫn còn giá trị: “Phép vua thua lệ làng”. Những chính sách do trung ương đưa ra không được thực thi tại địa phương một cách “tự động” mà thường trải qua quá trình điều chỉnh cẩn trọng để tương thích với điều kiện thực tế.

Trong bối cảnh đó, làm thế nào Việt Nam có thể khiến toàn xã hội đồng nhất tuân thủ các biện pháp nhằm ngăn chặn Covid-19?

KHÔNG PHẢI THÀNH TỰU NHẤT THỜI

Những thay đổi quan trọng bắt đầu từ chủ trương Cải cách Thủ tục Hành chính năm 1995. Chương trình này được tiếp tục vào năm 2010 nhằm mục đích giảm thiểu thủ tục hành chính cho công dân khi tiếp cận các dịch vụ công.

Trong khủng hoảng Covid-19, công dân Việt Nam không phải lo lắng về chi phí xét nghiệm, điều trị và cách ly, giúp nâng cao ý thức tuân thủ các biện pháp kiểm dịch nghiêm ngặt của chính phủ.
Kể từ khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức vào năm 2016, chính phủ đã dành nhiều tâm sức cho cải cách thủ tục hành chính bằng sáng kiến ứng dụng chính phủ điện tử. Hệ thống này cho phép chính quyền địa phương đăng tải thông tin trực tuyến và người dân có thể thực hiện các thủ tục hành chính qua Internet.

Sau khi nghiên cứu Chỉ số Năng lực Cạnh tranh Cấp tỉnh (PCI) của các doanh nghiệp trong nước và Chỉ số Hiệu quả Quản trị và Hành chính công Cấp tỉnh (PAPI) giữa các cơ quan chính quyền Việt Nam, chúng tôi nhận thấy các địa phương đã có tiến bộ tương đối đồng đều trong việc cải thiện hệ thống chăm sóc sức khỏe, tiếp cận thông tin và phòng chống tham nhũng.

Ví dụ, dữ liệu khảo sát cấp quốc gia và tại các thành phố lớn đều cho thấy tỷ lệ người dân có bảo hiểm y tế tăng nhanh theo thời gian, và chạm đỉnh là 92% như hiện nay.

Chất lượng dịch vụ tại bệnh viện được cải thiện liên tục, trong khi hành vi hối lộ y bác sĩ cũng giảm xuống mức thấp nhất trong vòng 10 năm qua. Khi tham nhũng vẫn còn là mối quan tâm hàng đầu, giám đốc Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật Hà Nội gần đây đã bị truy tố về tội thông đồng nhằm tăng giá mua máy xét nghiệm Covid-19. Động thái này nhận được sự hưởng ứng của người dân.

Trong khủng hoảng Covid-19, công dân Việt Nam không phải lo lắng về chi phí xét nghiệm, điều trị và cách ly. Tất cả những yếu tố trên đã giúp nâng cao ý thức tuân thủ các biện pháp kiểm dịch nghiêm ngặt của chính phủ.

Dữ liệu khảo sát cũng ghi nhận một bước ngoặt trong nhận thức của người dân về tính minh bạch của chính phủ ở cả cấp trung ương và địa phương. Từ năm 2015, người dân có khả năng truy cập vào dữ liệu của chính phủ (bao gồm bản đồ đất đai, ngân sách, danh sách hộ nghèo và tài liệu pháp lý). Các doanh nghiệp cũng cho thấy họ ngày càng đặt nhiều niềm tin vào giới lãnh đạo cấp trung ương và địa phương.

Tính minh bạch là điểm sáng đáng chú ý trong quá trình Việt Nam phản ứng với Covid-19. Bộ Y tế đã đăng tải trực tuyến thông tin tất cả ca bệnh, cho phép các nhà khoa học và thậm chí cả cộng đồng mạng phân tích sâu hơn về khả năng lây lan của bệnh dịch. Trên cấp độ vĩ mô, trước đó Việt Nam đã ban hành chính sách minh bạch hóa thông tin, bao gồm Luật Tiếp cận thông tin.

Khi một người bệnh từng nhiễm Covid-19 tử vong vì suy gan, chính phủ đã nhanh chóng công bố nguyên do tử vong của bệnh nhân này không phải bởi Covid-19, mà do rối loạn chức năng gan. Trước đó, bệnh nhân đã có xét nghiệm âm tính với Covid-19. Những tuyên bố công khai như vậy cho phép người dân bình luận và cải chính nếu cần thiết.

Thành công của một quốc gia trong việc ngăn chặn Covid-19 nằm ở khả năng sử dụng và quản lý các nguồn lực tập trung.
Từ đó, có thể thấy rằng năng lực quản trị của chính phủ Việt Nam thể hiện trong những tháng vừa qua không phải là thành tựu nhất thời. Đây là “trái ngọt” có được từ những hạt giống được gieo trồng từ hàng thập kỷ trước và nỗ lực vun đắp không ngừng nghỉ để cải thiện hệ thống quản trị cũng như tính hợp pháp.

Lấy ví dụ về các nước như Trung Quốc, Đức và Hàn Quốc, chuyên gia ngành luật Taisu Zhang cho rằng thành công của một quốc gia trong việc ngăn chặn Covid-19 không bắt nguồn từ thể chế chính trị, mà nằm ở khả năng sử dụng và quản lý các nguồn lực tập trung.

Tuy còn quá sớm để tuyên bố thắng lợi, nhưng trong suốt thời gian qua Việt Nam đã cho thấy các biện pháp hiệu quả trong lĩnh vực y tế, minh bạch hóa thông tin và quản trị tại địa phương.

Điều này chứng minh sự phối hợp đồng bộ giữa địa phương và trung ương đóng vai trò quan trọng vào thành công nói chung của các chính sách cấp quốc gia. Đây xứng đáng trở thành ví dụ tham khảo tích cực cho các nước trong thời kỳ khủng hoảng vì Covid-19.

SẴN SÀNG ĐÓNG VAI TRÒ LỚN HƠN TRÊN TRƯỜNG QUỐC TẾ

Thay thế cho khẩu hiệu “chống dịch như chống giặc”, Việt Nam kêu gọi người dân “chung sống với đại dịch”, thiết lập trạng thái bình thường mới, vừa đẩy mạnh phát triển kinh tế xã hội, vừa chống dịch.

Điều này liệu có mang lại triển vọng phục hồi kinh tế cho Việt Nam?

Cuộc khảo sát được Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) thực hiện gần đây cho thấy Việt Nam đã chấp nhận hy sinh phát triển kinh tế để tập trung chống dịch với những biện pháp khắt khe. Hai ưu tiên của Việt Nam trong giai đoạn mở cửa trở lại nền kinh tế sau đại dịch là thúc đẩy thị trường nội địa và tái định vị để đón đầu các cơ hội trong chuyển dịch chuỗi cung ứng toàn cầu.

Tương lai của đại dịch Covid-19 vẫn còn rất mơ hồ. Điều này có nghĩa là doanh nghiệp cần thay đổi cơ bản để thích ứng.
Kết quả khảo sát cho thấy phần lớn các công ty, cho dù là doanh nghiệp nước ngoài, tư nhân hay nhà nước, đều dự kiến thua lỗ và phải sa thải nhân viên. Gần 85% doanh nghiệp cho biết thị trường tiêu dùng đã bị thu hẹp, 60% lo lắng về việc thiếu vốn và dòng tiền, trong khi 43% dự kiến sa thải nhân viên do thiếu việc làm.

Để xoa dịu hậu quả của Covid-19, Việt Nam đã ban hành một loạt các biện pháp cứu trợ. Những chính sách đã được áp dụng bao gồm cung cấp các gói vay mới để trả lương và tăng phúc lợi xã hội cho người lao động mất việc trong mùa dịch.

Chính phủ cũng đang cân nhắc các biện pháp khác như ưu tiên tiêu thụ hàng hóa trong nước, phát hành trái phiếu đô thị và tìm nguồn nguyên liệu mới. Nhận thấy khả năng thanh toán và bảo vệ dòng tiền là yếu tố sống còn đối với doanh nghiệp, các Bộ, ngành đã khuyến nghị các biện pháp cắt giảm chi phí, như giảm thuế thu nhập doanh nghiệp và thuế giá trị gia tăng, loại bỏ phí lãi suất nộp chậm thuế, cho vay ưu đãi và giảm lãi suất cho các khoản vay hiện có.

Tương lai của đại dịch Covid-19 vẫn còn rất mơ hồ. Điều này có nghĩa là doanh nghiệp cần thay đổi cơ bản để thích ứng, như tăng cường tự động hóa, chuyển sang các kênh phân phối trực tuyến và tổ chức lại mô hình làm việc để đảm bảo giãn cách xã hội.

Trong thời gian tới, câu hỏi được đặt ra là Việt Nam sẽ xoay sở như thế nào để cân bằng giữa nhu cầu hỗ trợ doanh nghiệp và đảm bảo an toàn, sức khỏe cho người dân.

Trước hàng loạt những thách thức, phản ứng nhanh chóng và mạnh mẽ của Việt Nam đối với Covid-19 đã chứng tỏ được tính hiệu quả và mang lại tiềm năng trở thành điểm sáng kinh tế trên thế giới.

Phản ứng nhanh chóng và mạnh mẽ của Việt Nam đối với Covid-19 đã chứng tỏ được tính hiệu quả và mang lại tiềm năng trở thành điểm sáng kinh tế trên thế giới.
Ngân hàng Thế giới dự báo Việt Nam sẽ là một trong những quốc gia hiếm hoi trên toàn cầu có mức tăng trưởng kinh tế tích cực vào năm 2020. Đáng ngạc nhiên hơn nữa, trong khi nền kinh tế thế giới hứng chịu cú sốc đại dịch, Việt Nam vẫn thu hút được 8,6 tỷ USD vốn đầu tư nước ngoài trong quý đầu năm 2020, tương đương gần 80% số vốn cùng kỳ năm 2019.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng từng nhấn mạnh rằng phản ứng của Việt Nam trước đại dịch có liên quan đến vị thế quốc gia trong khu vực và trên trường quốc tế.

Với tư cách là chủ tịch ASEAN năm 2020 và ủy viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Việt Nam đã sẵn sàng đóng vai trò lớn hơn trên trường quốc tế. Hệ thống quản trị được nâng tầm hiệu quả đã giúp Việt Nam vượt qua đại dịch Covid-19 và sẽ tiếp tục phát huy giá trị khi nền kinh tế mở cửa trở lại.

Trang (Mae) Nguyen là giáo sư luật tại Trường Luật Beasley của Đại học Temple (bang Pennsylvania, Mỹ). Bà tập trung nghiên cứu lĩnh vực quản trị kinh doanh xuyên quốc gia, chuỗi cung ứng toàn cầu và mô hình chính phủ ở châu Á. Đây là bài viết của bà và GS Edmund Malesky (ĐH Duke, Mỹ) với bản tiếng Anh được đăng tải đầu tiên trên trang web của Viện Brookings (Mỹ). Zing đăng tải bản tiếng Việt với sự đồng ý của tác giả và Viện Brookings.

Trang (Mae) Nguyen - Edmund Malesky
Đồ hoạ: Mai Minh Hồng - Biên dịch: Tuệ An
--------------------

Chuyện gì đằng sau “hài kịch” ở Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam?

Nhiều họa sĩ xôn xao đặt câu hỏi về những chuyện “đằng sau” bức phù điêu không đạt thẩm mỹ nhưng có hình ảnh thầy Hiệu trưởng treo ngay ở lối vào Trường?

Bức phù điêu có hình ảnh trung tâm là thầy Hiệu trưởng Lê Văn Sửu - Ảnh: LQH

Thầy hiệu trưởng không nhận ra chính mình trong bức phù điêu

“Chuyện thật như đùa. Ông hiệu trưởng thì không dạy điêu khắc, nhưng nếu những người thầy dạy điêu khắc trong môi trường ấy - những người thầy đi học ở Âu, Mỹ, Pháp… về mà có thể thấy những chuyện như thế là bình thường, thì thật nực cười? Bất cứ họa sĩ nào có chuyên môn về điêu khắc đều không thể thừa nhận điều gì từ bức phù điêu này. Tự đưa mình vào phù điêu, lại chọn vị trí treo ngay cổng trường đi vào như thế, thật ngớ ngẩn” – Họa sĩ Lê Huy Tiếp bảo “không muốn nói về vấn đề này”.



Được biết, bức phù điêu đặt ở lối vào Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam từ tháng 9/2019, mô tả không gian lớp học, trong đó hình ảnh trung tâm rất giống thầy Hiệu trưởng đương nhiệm. Tác phẩm là điêu khắc của tác giả Nguyễn Xuân Vinh, vừa tốt nghiệp cao học khoa Điêu khắc tại Trường.

Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tiền thân là trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, ra đời năm 1924 do họa sĩ người Pháp Victor Tardieu sáng lập, là cái nôi sản sinh ra hầu hết các họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam, đặc biệt là họa sĩ thời kỳ Mỹ thuật Đông Dương...

Mái trường mang nhiều yếu tố lịch sử chưa từng có tiền lệ tạc tượng hay gắn phù điêu có hình ảnh các vị Hiệu trưởng danh tiếng lẫy lừng, cống hiến đóng góp cho Mỹ thuật Việt, như Hiệu trưởng Tô Ngọc Vân, hay Hiệu trưởng Trần Đình Thọ.

Bức phù điêu treo ở lối vào trưởng Mỹ thuật Việt Nam - Ảnh: Hoàng Huế

Họa sĩ Lê Thiết Cương đánh giá: “Bức phù điêu chỉ đáng là bài tập, ký họa, hoặc ghi chép, chưa thể gọi là tác phẩm hoàn chỉnh, chưa có bất cứ sự sáng tạo nào, không hề có yếu tố nào hấp dẫn về mặt thị giác”.

Một ngôi trường đậm tính chuyên môn mỹ thuật như thế lại có thể treo lên ngay vị trí cổng vào một bức phù điêu không hề đẹp, mà nhân vật chính xuất hiện trong đó, lại là thầy Hiệu trưởng đương nhiệm.

“Cho dù ông Sửu có thanh minh rằng không chỉ đạo thực hiện phù điêu có hình mình, nhưng với vị trí là một hiệu trưởng đương nhiệm, theo dõi từ phác thảo ý tưởng đến khi thực hiện, mà lại không nhìn thấy hình ảnh mình trong đó, nghe nực cười quá” – Họa sĩ Lê Thiết Cương nhận xét.



Chuyện gì đằng sau tấm phù điêu?

Thầy Hiệu trưởng Lê Văn Sửu mới đây lên tiếng cho rằng việc hình ảnh ông xuất hiện trong tác phẩm là tai họa chứ không phải vinh dự gì. “Tôi đã nói với thầy hướng dẫn, học viên làm vậy là hại tôi”, ông Sửu nói.

Trong khi Phó Hiệu trưởng - PGS. TS Ngô Tuấn Phong, phụ trách Khoa Điêu khắc đồng thời là người hướng dẫn học viên Nguyễn Xuân Vinh - thì cho rằng Hiệu trưởng xuất hiện trong phù điêu là hoàn toàn bình thường.

Một phần của bức phù điêu cho thấy hình ảnh thầy hiệu trưởng Lê Văn Sửu

Theo thông tin từ các giảng viên trong Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam cho biết thì ban đầu bức phù điêu này không được chọn trưng bày. Nhưng sau khi Hội đồng, trong đó có thầy Hiệu trưởng Lê Văn Sửu và Hiệu phó Ngô Tuấn Phong, đồng thuận chấm tác phẩm 9,5 điểm với lý do đây là: “Sáng tạo nội dung và hình thức nghệ thuật”, thì bức phù điêu đã được treo lên.

Họa sĩ Lê Thiết Cương phân tích: “Chỉ cần phân tích cụm từ “sáng tạo nội dung” đã thấy rất phi lý. Nghệ thuật có hai phạm trù, một là nội dung hai là hình thức thì phần sáng tạo chỉ thuộc về hình thức. Ví dụ như nội dung của bức phù điêu này, trong đó có thầy và trò của một lớp học, nội dung ấy hoàn toàn không có giá trị gì, không cũ, không mới, không sai, không đúng. Đề tài ấy có trở thành tác phẩm không là phụ thuộc vào cái tài sáng tạo của người nghệ sĩ, bằng hình thức thể hiện của điêu khắc là tạo hình, bố cục, chất liệu…”



Nhiều họa sĩ xôn xao đặt vấn đề hay là còn những chuyện “đằng sau”, nên bức phù điêu đó đã được lắp đặt lên như một thứ “giả nghệ thuật” để che chắn cho vấn đề thực sự đang khuất lấp?

“Vấn đề là dù ông Hiệu trưởng có cho sửa chữa gương mặt Hiệu trưởng thành mặt người khác thì tác phẩm cũng vô nghĩa, không có tính nghệ thuật, không xứng đáng để mà treo lên ở vị trí trang trọng ngay cổng vào Trường Đại học Mỹ thuật như thế” – Họa sĩ Lê Thiết Cương nhận định.

“Trước một vấn đề mà xã hội đặt ra, người nghệ sĩ chỉ có một cách lên tiếng duy nhất, đẹp nhất, thuyết phục nhất bằng chính tác phẩm của mình” – Họa sĩ Lê Thiết Cương đúc kết.

Hòa Bình
Viettimes

Chúng ta đang bị trả giá quá sớm!

Khi quy hoạch đô thị không tính toán kỹ lưỡng, nhất là yếu tố “thay thế” về cảnh quan, môi trường, thì chúng ta phải trả giá, có điều, cái giá phải trả đến quá sớm.

Xem thêm:



Tôi không dám khẳng định, nguyên nhân tình trạng bụi mịn ô nhiễm Hà Nội khủng khiếp như mấy ngày qua đến từ việc chặt hạ hàng loạt cây xanh cổ thụ, nhưng chắc chắn một điều, nếu gần 1 ngàn cây xanh cổ thủ ở khắp mọi nơi trong nội thành Hà Nội mà còn sống, tôi tin, tình trạng không đến mức tồi tệ như thế.

Còn nhớ năm 2014, khi Hà Nội ra tay chặt hạ 500 cây suốt dọc đường Nguyễn Trãi để phục vụ cho đường sắt trên cao, dù không phản đối tuyến đường này, nhưng tim tôi thắt lại, nước mắt tôi ứa ra khi nhìn thấy ngổn ngang la liệt những thân cây đốn hạ được cắt xẻ thành từng khúc, ở mặt cắt của những thân cây, từng hàng nhựa cây chảy ra như những giọt nước mắt ai oán đắng cay và đau đớn, và tôi cũng đau đớn khi nghĩ về những cây xanh này phải mất cả nửa, thậm chí cả 1 thế kỷ mới có một lứa cây như thế, và tôi còn đau đớn bởi nghĩ rằng cây xanh kia cũng là một thực thể sống, nó có quyền được sống. Tuy nhiên, nỗi đau nhất ngày ấy, đó là khi nghĩ về viễn cảnh cả cái Hà Nội này với những toà nhà chọc trời, những con đường thênh thang nhưng sẽ chang chang nắng, cuồn cuộn mưa và giăng giăng sương mù vì LÁ PHỔI của chúng ta đã CHẾT. Và thật cay đắng, "viễn cảnh" ấy nó đến quá sớm, gần như ngay lập tức.


Ngày đó tôi có viết 1 cái stt về nỗi đau này, giờ chưa tìm lại được. Tôi lo lắng cho một ngày Hà Nội “của tôi” sẽ không còn màu xanh mà chỉ là những ngột ngạt khói bụi, nắng rát thịt da... và không thể ngờ, chỉ 5 năm sau cái stt đó, giờ hiện thực đã rõ, chúng ta đang phải trả giá quá đắt khi QUY HOẠCH đô thị không hợp lý, ăn xổi, làm vội, chỉ nhìn lợi ích trước mắt mà không tính đến tương lai, và ngay cả khi chưa hoàn thành cái đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh, cái đường sắt mà chúng ta phải đánh đổi bao nhiêu tiền thuế của dân, đánh đổi trực tiếp bằng hơn 500 cây xanh bị đốn hạ, khi nó còn chưa hoàn thành, nhân dân chưa 1 người nào, 1 giờ nào được hưởng,... thì chúng ta đang “được” thiên nhiên ưu đãi cho tình trạng bụi mịn mà chưa bao giờ xảy ra tại Hà Nội trước đó.

Trước đây, chỉ khi thời tiết cực kỳ đặc biệt + với việc dân ngoại ô sát Hà Nội đốt rạ ngoài đồng thì mới có tình trạng “sương mù”, và nếu như 10 năm trở về trước, hiện tượng đó chỉ xảy ra vài ngày rồi hết, thì bây giờ, chúng ta đang hứng chịu liên tục, mỗi đợt hàng tuần lễ, khi mà bất cứ sáng sớm, đêm khuya hay giữa buổi trưa, chỉ số ô nhiễm không khí lên đến mức hơn 200, màu tím ngắt hiển thị dày đặc các khu vực Hà Nội, màu tím là cái màu “vô cùng độc hại” đến mức người ta phải khuyến cáo “không nên đi ra ngoài” – Nó thực sự khủng khiếp, rất khủng khiếp!


Nếu quy hoạch hợp lý, các nhà khoa học phải tính ra rằng, chặt một cây thì sẽ mất đi bao nhiêu lượng Oxy và giảm đi bao nhiêu lượng Co2 mà cái cây ấy “hít vào, thở ra”, và để cân bằng, người ta sẽ phải làm như thế nào để thay thế. Và Thành phố sẽ yêu cầu bắt buộc các doanh nghiệp sẽ phải có biện pháp thay thế trước khi bắt tay vào thực hiện dự án. Tuy nhiên, chỉ bằng mắt thường chúng ta cũng thấy không có bất kỳ một sự “thay thế” nào cho Lá Phổi của thành phố, tất cả chỉ là chặt và chặt, rồi dựng lên những khối bê tông trơ trọi giữa trời.

Và, người dân chúng ta, đang lãnh đủ!

Có một điều tôi thấy ngạc nhiên, ngạc nhiên đến khó hiểu, đó là, khi mà người dân thống thiết kêu than về cái không khí Hà Nội những ngày này (và cả tháng trước đó) lúc nào cũng như cái lò bát quái, khi mà VTV và VOV ra rả trên đài ngày nào cũng 2-3 lần thông báo tình trạng ô nhiễm, cảnh báo người dân,... thì chính quyền Hà Nội hầu như không có bất kỳ một động thái nào trước tình trạng này. Những lúc như thế này, người dân cần được nghe những THÔNG BÁO chính thức từ chính quyền Thành Phố, về nguyên nhân, giải pháp, hay ít nhất là một sự động viên tinh thần, một cái gì đó thể hiện rằng chính quyền đang lo cho dân, đang quan tâm đến đời sống nhân dân chứ không phải thờ ơ, im lặng đến mức đáng sợ như thế này.


Một cái cây chặt đi, giống như một góc của lá phổi thành phố bị chết, gần 1 ngàn cây xanh Hà Nội bị đốn hạ, giống như nửa lá phổi đã bị bóp chết. Chúng ta – người dân Hà Nội đang hấp hối hít thở trong bầu không khí quánh đặc của độc tố, chúng ta chạy đi đâu thoát khỏi gầm trời này?

Chúng ta lặng im, nghĩa là chúng ta chấp nhận sống trong cái bầu không khí thực sự khủng khiếp này!

Bạn hãy chọn đi!

FB Ngô Bá Lục